Lớp 12Ngữ Văn

{5 Lời bài hát Sài Gòn tôi sẽ

Tuyển tập Bộ đề Đọc hiểu Lời bài hát Sài Gòn tôi sẽ hay nhất. Tổng hợp, sưu tầm các đề Đọc hiểu Lời bài hát Sài Gòn tôi sẽ đầy đủ nhất.

Đề Đọc hiểu lời bài hát Sài Gòn tôi sẽ

Đọc văn bản sau và trả lời câu hỏi:

Bạn đang xem: {5 Lời bài hát Sài Gòn tôi sẽ

Sài Gòn tôi đã ngủ im rồi

Ngã ba, ngã tư, ngã năm, không người.

Sài Gòn tôi đã vết thương rã rời

Phố to, phố nhỏ đang hụt hơi.

Sài Gòn tôi nhớ xôn xao sớm chiều

Nếp sống vui tươi nối chân nhau đến nơi này.

Sài Gòn giờ đây xanh xao tiêu điều

Chút kiêu hãnh xưa theo làn mây.

Hàng quán hay chợ búa hay là cổng trường

Rạp hát hay là công viên rồi giáo đường

Cửa đóng then cài để bao người nhớ thương

Quạnh vắng khi nhìn lá rơi đầy vấn vương

Những dây giăng mắc khắp mọi nơi

Như đang buộc trói tâm hồn tôi

Tiếng xe còi hú nghe tả tơi, nghe tả tơi.

Sài Gòn tôi sẽ sớm mai sum vầy

Sẽ không có dây, phố thưa lại đầy

Sài Gòn tôi sẽ tái sinh rạng ngời

Sẽ như lúc xưa sẽ lại vui.

(Lời bài hát Sài Gòn tôi sẽ – Thầy giáo Nguyễn Thái Dương)

Câu 1: Xác định phương thức biểu đạt chính của đoạn văn bản trên. 

Câu 2: Hãy ghi lại ít nhất hai biểu hiện trong đoạn trích cho thấy Sài Gòn đang “bệnh”. 

Câu 3: Nêu hiệu quả nghệ thuật của một biện pháp tu từ được sử dụng trong hai câu: 

Sài Gòn tôi đã vết thương rã rời

Phố to, phố nhỏ đang hụt hơi

Câu 4: Nêu nội dung chính của bốn câu cuối trong đoạn trích.

Đáp án:

Phần

Câu

Nội dung

Điểm

I

 

 

                                         ĐỌC HIỂU

3.00

1

Phương thức biểu đạt chính: Biểu cảm/Phương thức biểu cảm

0.5

2

Hai biểu hiện trong đoạn trích cho thấy Sài Gòn đang “bệnh”: Sài Gòn tôi đã vết thương rã rời

Sài Gòn giờ đây xanh xao tiêu điều

(HS có thể ghi chi tiết khác sao đúng yêu cầu nội dung). 

0.5

(mỗi ý 0,25đ)

3

Hiệu quả nghệ thuật của một biện pháp tu từ được sử dụng trong hai câu:(Hs có thể chọn 1 trong 2 bptt được tác giả sử dụng trong hai câu đó)

-Nhân hoá:  Sài Gòn tôi đã vết thương rã rời: nổi bật nỗi đau khi Sài Gòn đang dịch bệnh nghiêm trọng.

-Phép điệp từ ( hoặc liệt kê cũng chấp nhận) trong câu: Phố to, phố nhỏ đang hụt hơi: nhấn mạnh nỗi đau khi nơi nơi ở SG đang bị dịch bệnh lan tràn.

Nêu đúng bptt: 0,5 đ; đúng hiệu quả nt : 0,5 đ

1,0đ

4

Nội dung chính của bốn câu cuối trong đoạn trích: niềm mong mỏi và hi vọng tha thiết (1) Sài Gòn sẽ nhanh hết dịch bệnh, sẽ tái sinh và đông vui như xưa..(2)

 (Mỗi ý (1),(2):0,5 đ)

Hs có thể có cách diễn đạt khác vẫn cho điểm tối đa.

1,0đ

Bên cạnh đó, hãy cùng THPT Ninh Châu tham khảo một số bài văn Cảm nhận về bài hát Sài gòn tôi yêu của tác giả Minh Hương nhé

Cảm Nhận Khi Đọc Sài Gòn Tôi Yêu Của Minh Hương – Mẫu số 1

Sài Gòn tôi yêu là một bài tuỳ bút nằm trong tập tuỳ bút – bút kí Nhớ… Sài Gòn tập I của Minh Hương. Sài Gòn tôi yêu là một cảm nhận sâu sắc và một mối tình đằm thắm chân tình của nhà văn với con người và mảnh đất mà ông gắn bó suốt mấy chục năm.

Bài tuỳ bút mở đầu bằng những ấn tượng chung về Sài Gòn: Sài Gòn cứ trẻ hoài như một cây tơ đương độ nõn nà, trên đà thay da, đổi thịt, miễn là cư dân ngày nay và cả ngày mai biết cách tưới tiêu, chăm bón, trận trọng giữ gìn cái đô thị ngọc ngà này. Một sự cảm nhận thật độc đáo, với hình ảnh so sánh liên tưởng đầy bất ngờ, thú vị.

Từ ấn tượng chung, tác giả đột ngột chuyển sang bày tỏ trực tiếp tình yêu Sài Gòn của mình:

Tôi yêu Sài Gòn da diết… Tôi yêu trong nắng sớm, một thứ nắng ngọt ngào, vào buổi chiều lộng gió nhớ thương, dưới những cây mưa nhiệt đới bất ngờ. Tôi yêu thời tiết trái chứng với trời đang âm u buồn bã, bỗng nhiên trong vắt lại như thuỷ tinh. Tôi yêu cả những đêm khuya thưa thớt tiếng ồn. Tôi yêu phố phường náo động, dập dìu xe cộ vào những giờ cao điểm. Yêu cả cái tĩnh lặng vào buổi sáng tinh sương với làn không khí mát dịu, thanh sạch trên một số đường còn những cây xanh che chở.

Ngay trong phần đầu của bài tuỳ bút, tác giả đã bộc lộ tình yêu nồng nhiệt, thiết tha của mình với thành phố Sài Gòn. Điệp từ tôi yêu được điệp lại ở đầu các câu văn như ngân đi ngân lại điệp khúc tình yêu, như nhấn thêm vào bản đàn tâm trạng rộn rã yêu thương của nhà văn.

Minh Hương yêu Sài Gòn với tất cả những cái đáng yêu, cả những điều không mấy dễ chịu của nó. Dường như hình ảnh Sài Gòn đã ăn sâu vào trong tiềm thức, trở thành một phần máu thịt không thể thiếu trong cuộc sống của ông.

Tình yêu Sài Gòn sâu nặng khiến nhà văn có được cảm nhận thật chính xác và tinh nhạy về thành phố. Con mắt tinh tường của nhà văn nhận ra cả cái sắc nắng “ngọt ngào” buổi sớm mai, cái “nhớ thương” của cơn gió lộng buổi chiều, cái ào ào đột ngột của những cơn mưa nhiệt đới; cả sự “trái chứng” của thời tiết đang ui ui buồn bã, bỗng nhiên trong vắt lại như thuỷ tinh; cả cái nhịp sống đa dạng của phố phường; thưa thớt về đêm khuya, náo động, dập dìu vào giờ cao điểm; cả cái không khí mát dịu, thanh sạch ở những con đường rợp bóng cây xanh… Tất cả đã tạo nên vẻ đẹp và những nét riêng biệt cho thành phố phương Nam này.

Có thể nói, đây là đoạn văn kết hợp cảm xúc với quan sát tinh tế, đậm chất trữ tình. Sau những dòng cảm xúc trữ tình, nhà văn chuyển sang những cảm nhận và bình luận về người Sài Gòn . Phải chăng, ông muốn lí giải kĩ hơn căn nguyên sâu xa tình yêu Sài Gòn của mình: không chỉ yêu nhịp sống, thời tiết, phong cảnh mà còn yêu hơn người Sài Gòn.

Người từ bốn phương hội về đây, rồi nhanh chóng hoà hợp thành người Sài Gòn. Thành phố bao dung và nhân hậu này bao giờ cũng dang hai cánh tay rộng mở mà đón nhiều người từ trăm nẻo đất nước kéo đến. Một thành phố như vậy, lẽ nào lại không yêu? Và có lẽ tình yêu Sài Gòn không chỉ là của riêng nhà văn.

Yêu Sài Gòn, tác giả yêu tất cả những con người Sài Gòn và nhận ra ở họ bao nét đẹp tâm hồn, làm nên một phong cách bản địa mang nhiều nét đặc trưng:

Họ ăn nói tự nhiên, nhiều lúc hề hà, dễ dãi. Phần đông ít dàn dựng, tính toán, người Sài Gòn cũng như phần lớn người Lục tỉnh đều rất chân thành, bộc trực.
Theo tác giả, phong cách ấy đã được kết tinh, trải nghiệm trong một thời gian dài của cuộc sống, được thử thách trong cam go của lịch sử.
Giới thiệu về phong cách người Sài Gòn, tác giả đi sâu vào giới thiệu phong cách của cô gái Sài Gòn – những bông hoa của thành phố làm cho thành phố thêm rực rỡ hơn hương thơm và sắc màu.
Cách viết xen lẫn những dòng cảm nhận và những lời bình luận của Minh Hương làm cho đoạn văn vừa đậm đà cảm xúc trữ tình, vừa giàu chất suy ngẫm.
Bài tuỳ bút kết thúc bằng việc khẳng định lại tình yêu son sắt thuỷ chung và mong ước tha thiết của nhà văn:

Vậy đó, tôi yêu Sài Gòn và yêu cả con người ở đây. Một mối tình dai dẳng, bền chặt. Thương mến bao nhiêu cũng không uổng công, hoài của. Tôi mong ước mọi người, nhất là các bạn trẻ, đều yêu Sài Gòn như tôi.

Cách kết thúc như vậy khiến cho chủ đề được xoáy sâu, nổi bật lên mà để lại những dư âm trong người đọc.

Cảm Nhận Khi Đọc Sài Gòn Tôi Yêu Của Minh Hương – Mẫu số 2

Sài Gòn tôi yêu là một trong những tùy bút của tác giả Minh Hương viết cuối tháng 12 – 1990 và in trong tập Nhớ… Sài Gòn. Đó là những dòng văn đầy thương nhớ , yêu mến chân thành, nồng nhiệt đối với mảnh đất này.

Mở đầu bài tùy bút tác giả bộc lộ tình yêu nồng cháy của mình với thành phố mang tên Bác. Để thể hiện tình yêu của mình tác giả sử dụng điệp từ “tôi yêu” ở đầu mỗi câu văn được nhắc đi nhắc lại như một khúc ca tình yêu, như để người đọc thể hiện tình yêu sôi sục, rộn rã của nhà văn.

Minh Hương yêu tất cả mọi thứ của Sài Gòn , cả những điều xấu xí của nó . Dường như đối với Minh Hương tình yêu Sài Gòn đã ăn sâu vào máu thịt trở thành một phần cuộc sống của ông.

Tôi yêu cả đêm khuya thưa thớt tiếng ồn. Tôi yêu phố phường náo động, dập dìu xe cộ vào những giờ cao điểm. Yêu cả cái tĩnh lặng của buổi sáng tinh sương với làn không khí mát dịu, thanh sạch trên một số đường còn nhiều cây xanh che chở…

Cũng nhờ tình yêu này đã giúp ông cảm nhận được nhận thật chính xác và tinh nhạy về thành phố Sài Gòn. Đó là những giọt nắng “ngọt ngào” vào những buổi sáng dịu ngọt. Hay cái “nhớ thương” những cơn gió lộng buổi chiều, hãy những cơn mưa rào bất chợt của của miền cận xích đạo. Ông yêu cái nhịp sống ồn ào đa dạng của vùng đất này, yêu những con phố rợp bóng cây xanh… những điều bình dị, đơn sơ đó đã tạo nên vẻ đẹp của thành phố phương Nam đầy nắng này.

Ở Sài Gòn, thì không chỉ có cảnh mà còn cả những con người nồng nhiệt ở vùng đất này. Dường như ông muốn bộc lộ nhiều hơn tình yêu của mình về vùng đất này.Nhưng Sài Gòn, còn đẹp ở con người. Những con người phương Nam hồn hậu, nồng ấm, như ánh nắng mặt trời nơi đây. Ở thành phố này, hàng triệu con người từ khắp mọi miền đổ về nơi đây, cùng nhau chung sống hòa hợp tạo nên một thành phố phồn vinh và nồng ấm.

Và nhớ về Sài Gòn thì không thể quên những cô gái Sài Gòn. Nếu như những cô gái Hà Nội e ấp, đoan trang có chút gì phòng kiến. Thì các cô gái Sài Gòn đẹp ở mái tóc dài đen ánh chiếc món vải xinh xinh. Dáng đi khỏe khoắn tự tin nhưng vẫn duyên dáng đầy quyến rũ. Trong giao tiếp, con gái Sài Gòn kín đáo nhưng thanh lịch miệng cười chúm chím đôi mắt tinh nghịch duyên dáng. Một nét đẹp bình dị những khiến bao người phải nhớ thương.

Nhớ Sài Gòn là nhớ về những tình yêu tổ quốc của những người con anh dũng đã hi sinh vì tổ quốc. Những người con ấy, đã hi sinh cả tuổi thanh xuân, cả tính mạng để bảo vệ mảnh đất xa xôi của tổ quốc.

Và nhà văn cũng có chút thoáng ngậm ngùi khi nhìn thấy những con người độc ác đã tàn phá thiên nhiên. Hàng loạt các giống chim như: Quạ, sáo, vành khuyên… đều đã bị những nòng súng vô tình sát hại. Những cây xanh đã bị thay thế bằng những nhà cao tầng.

Và để nhấn mạnh thêm tình yêu của mình cuối bài tác giả đã viết. Vậy đó mà tôi yêu Sài Gòn và yêu cả con người ở đây. Một mối tình dai dẳng, bền chặt. Thương mến bao nhiêu cũng không uổng công, hoài của. Tôi ước mong mọi người nhất là các bạn trẻ, đều yêu Sài Gòn như tôi.

Sài Gòn đã có nhiều đổi thay sau trở thành một thành phố hiện đại, trung tâm kinh tế của cả nước. Nhưng qua bài tùy bút của tác giả chúng ta đã cảm nhận được một Sài Gòn thật khác. Một tình yêu thật nồng nàn giản dị, mà một người con nhớ về quê hương của mình.

Cảm Nhận Khi Đọc Sài Gòn Tôi Yêu Của Minh Hương – Mẫu số 3

Cảm nhận về thiên nhiên, khí hậu ở Sài Gòn của tác giả Minh Hương trước tiên là sự cảm nhận qua những biểu hiện đặc trưng nhưng khá thất thường của thời tiết Sài Gòn như buổi sáng tinh sương với làn không khí mát dịu, thanh sạch; nắng sớm, một thứ nắng ngọt ngào; buổi chiều lộng gió; những cơn mưa nhiệt đới bất ngờ…

Tác giả còn nhìn thấy những thay đổi thất thường của thời tiết như tính nết con người: trời đang ui ui buồn bã, bỗng nhiên trong vắt lại như thuỷ tinh.

Không khí và nhịp điệu sông ở Sài Gòn thể hiện khác nhau qua những thời điểm khác nhau với những hét riêng hết sức độc đáo. Ban ngày thì phố phường náo động, dập dìu xe cộ vào những giờ cao điểm, đêm khuya thì thưa thớt tiếng ồn, buổi sáng tinh sương thì tĩnh lặng với làn không khí mát dịu, thanh lịch. Tác giả đã có cái nhìn hết sức chính xác về nhịp điệu sống Sài Gòn, nơi phồn hoa đô thị.

Cảm nhận về thiên nhiên, khí hậu, nhịp điệu sống của tác giả thể hiện sự gắn bó và am hiểu của tác giả về vùng đất này, đồng thời cũng cho thấy tình yêu thương sâu nặng của tác giả với mảnh đất Sài Gòn. Tình yêu ấy là một tình yêu da diết và được tác giả so sánh như những người đàn ông vẫn ôm ấp bóng dáng mối tình đầu chứa nhiều ngang trái. Tác giả thể hiện tình yêu Sài Gòn ở tất cả khía cạnh, từ những cái đẹp đến những cái còn nhiều khiếm khuyết. Sự bao dung của tác giả đối với những cái đẹp và chưa đẹp của Sài Còn cũng như sự bao dung của Sài Gòn đối với những người nhập cư từ mọi miền đất nước.

Sài Gòn đã ăn sâu vào tâm hồn và trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời tác giả. Tác giả yêu và yêu tất cả những gì nơi đây. Từ tôi yêu được lặp lại nhiều lần cho thấy tình cảm của tác giả đối với Sài Gòn. Tôi yêu Sài Gòn da diết…, tôi yêu trong nắng sớm…, tôi yêu thời tiết trái chứng…, tôi yêu cả đêm khuya…, tôi yêu phố phường náo động…, yêu cả cái tĩnh lặng của buổi sáng tinh sương….

Đăng bởi: THPT Văn Hiến

Chuyên mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button