Lịch SửLớp 10

Em hãy nêu Đơn vị chính trị kinh tế cơ bản của chế độ phong kiến ở Tây Âu? | Lịch sử 10

Câu hỏi: Đơn vị chính trị, kinh tế cơ bản của chế độ phong kiến ở Tây Âu là?

A. xưởng thủ công của lãnh chúa.

B. thành thị trung đại.

Bạn đang xem: Em hãy nêu Đơn vị chính trị kinh tế cơ bản của chế độ phong kiến ở Tây Âu? | Lịch sử 10

C. trang trại của quý tộc.

D. lãnh địa phong kiến.

Trả lời:

Đáp án đúng: D. lãnh địa phong kiến.

Đơn vị chính trị, kinh tế cơ bản của chế độ phong kiến ở Tây Âu là lãnh địa phong kiến.
Giải thích:

– Đến giữa thế kỷ IX, phần lớn đất đai đã được quý tộc và nhà thờ chia nhau chiếm đoạt xong gọi là lãnh địa phong kiến.

– Chủ của lãnh địa gọi là lãnh chúa.

+ Lãnh địa gồm đất của lãnh chúa (lâu đài, dinh thự, nhà kho, chuồng trại, có hào sâu, tường bao quanh tạo thành những pháo đài kiên cố) và đất khẩu phần (ở xung quanh pháo đài, giao cho nông nô cày cấy và thu thuế).

+ Người sản xuất chính là nông nô: 

– Lãnh địa là đơn vị chính trị, kinh tế cơ bản trong thời kì phong kiến phân quyền ở Tây Âu.

Cùng THPT Ninh Châu tìm hiểu thêm về chế độ phong kiến Tây Âu nhé!

Sự hình thành chế độ phong kiến

– Từ thế kỷ III, đế quốc Rô-ma lâm vào tình trạng khủng hoảng, cuộc đấu tranh của nô lệ dẫn đến tình trạng sản xuất sút kém, xã hội rối ren.

– Đến cuối thế kỉ V, đế quốc Rô-ma bị người Giéc-man từ phương Bắc tràn xuống xâm chiếm.

– Năm 476, đế quốc Rô-ma bị diệt vong, chế độ chiếm hữu nô lệ kết thúc, thời đại phong kiến bắt đầu ở châu Âu.

+ Khi vào lãnh thổ của Rô-ma, người Giéc-man đã thủ tiêu bộ máy nhà nước cũ, lập nhiều  vương quốc mới như vương quốc Ăng-glô Xắc-xông, Phơ-răng, Tây Gốt, Đông Gốt…

+ Họ chiếm đất của chủ nô Rô-ma chia cho quý tộc và tướng lĩnh quân sự.

+ Tự phong các tước vị, hình thành tầng lớp quý tộc.

+ Từ bỏ tôn giáo nguyên thủy và tiếp thu Kitô giáo, xây dựng nhà thờ.

– Tầng lớp quý tộc và tăng lữ được hình thành, có đặc quyền và giàu có, trở thành các lãnh chúa phong kiến, còn nô lệ và nông dân biến thành nông nô, phụ thuộc lãnh chúa. Quan hệ sản xuất phong kiến châu Âu hình thành.

– Đến giữa thế kỷ IX, phần lớn đất đai đã được quý tộc và nhà thờ chia nhau chiếm đoạt xong gọi là lãnh địa phong kiến, đây là thời kỳ phân quyền.

– Chủ của lãnh địa gọi là lãnh chúa.

+ Lãnh địa gồm đất của lãnh chúa (lâu đài, dinh thự, nhà kho, chuồng trại, có hào sâu, tường bao quanh tạo thành những pháo đài kiên cố) và đất khẩu phần (ở xung quanh pháo đài, giao cho nông nô cày cấy và thu thuế).

+ Người sản xuất chính là nông nô: Gắn chặt với ruộng đất và lệ thuộc vào lãnh chúa; Họ nhận ruộng đất của lãnh chúa để cày cấy và phải nộp tô rất nặng. Nếu bỏ trốn sẽ bị trừng phạt nặng. Họ được tự do trong quá trình sản xuất, có gia đình riêng, có túp lều để ở, có nông cụ và gia súc => quan tâm đến sản xuất.

– Lãnh địa là đơn vị kinh tế cơ bản trong thời kì phong kiến phân quyền ở Tây Âu.

Sự phát triển của chế độ phong kiến và đặc điểm kinh tế

– Kỹ thuật canh tác tiến bộ: biết dùng phân bón, gieo trồng theo thời vụ, dùng cày và bừa cải tiến do hai ngựa kéo, …

– Quan hệ sản xuất phong kiến: lãnh chúa bóc lột nông nô.

– Kinh tế tự nhiên tự cung tự cấp, chỉ mua muối và sắt – sản phẩm nông nô không tự làm ra được, ngoài ra không trao đổi buôn bán với bên ngoài.

– Mỗi lãnh địa là một đơn vị độc lập (lãnh chúa cai trị lãnh địa như một ông vua, có quân đội, tòa án, luật pháp riêng, chế độ thuế khóa cân đong đo lường riêng), chế độ phong kiến phân quyền, nhà vua thực chất là một lãnh chúa lớn.

– Các lãnh chúa sống nhàn rỗi, xa hoa, họ bóc lột tô thuế và sức lao động của nông nô. Nông nô nổi dậy đấu tranh như khởi nghĩa Giắc-cơ-ri ở Pháp năm 1358.

Sự xuất hiện thành thị trung đại

– Do sản xuất phát triển, từ thế kỷ XI, ở Tây Âu đã xuất hiện những tiền đề của nền kinh tế hàng hóa.

+ Sản phẩm được bán tự do, thủ công nghiệp đã diễn ra quá trình chuyên môn hóa.

+ Một số thợ giỏi chỉ làm một nghề thủ công như rèn, mộc, đồ da, đồ gốm… và trao đổi sản phẩm với những nông nô khác.

– Một số thợ thủ công đã thoát khỏi lãnh địa, đến những nơi đông người, các ngã ba đường, bến sông để buôn bán trao đổi, lập ra thị trấn, sau trở thành thành thị.

+ Trong thành thị có các thương hội và phường hội.

+ Hàng năm, các thương nhân châu Âu còn tổ chức hội chợ hoặc thành lập thương đoàn để trao đổi, buôn bán.

– Sự phát triển của thủ công nghiệp và thương nghiệp trong thành thị đã phá vỡ nền kinh tế tự nhiên của các lãnh địa, tạo điều kiện cho kinh tế hàng hóa phát triển.

-Thành thị đã xóa bỏ chế độ phong kiến phân quyền, xây dựng chế độ phong kiến tập quyền, thống nhất quốc gia dân tộc.

– Mang không khí tự do, mở mang trí thức, tạo tiền đề cho việc hình thành các trường đại học như Bô-lô-nha (Ý), O-xphớt (Anh), Xoóc–bon (Pháp).

Đăng bởi: THPT Văn Hiến

Chuyên mục: Lớp 10, Lịch sử 10

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button