Lớp 12Ngữ Văn

Khuôn vàng thước ngọc là gì?

Câu hỏi: Khuôn vàng thước ngọc là gì?

Trả lời: 

Khuôn vàng thước ngọc là mẫu mực quý giá để noi theo. 

Bạn đang xem: Khuôn vàng thước ngọc là gì?

Ví dụ :Cuộc sống của bậc thầy được xem là khuôn vàng thước ngọc.

Cùng THPT Ninh Châu tìm hiểu về vấn đề này nhé!

1. Khuôn vàng thước ngọc là gì?

Là khuôn thước, chuẩn mực hoàn mĩ nhất để noi theo cũng như kiểm chứng mọi giá trị.

2. Các câu nói có sử dụng cụm từ này

Bất cứ nơi nào mà được tìm thấy và được bày tỏ bằng cách nào, thì Khuôn Vàng Thước Ngọc cũng chứa đựng đạo lý của vương quốc Thượng Đế.

Người thầy giáo phải là khuôn vàng thước ngọc đối với học sinh.

3. Bài viết sử dụng cụm từ Khuôn vàng thước ngọc 

Mười khuôn vàng thước ngọc cho sức khỏe

Cần khám sức khỏe tổng quát định kỳ.

Rất cần thiết nhưng nhiều khi chúng ta cũng hay quên. Chiếc xe hơi, làm bằng kim loại bền chắc, hàng năm đều được chính quyền nhắc nhở mang đi kiểm soát để có thể lưu hành trên trục lộ, cũng như lâu lâu phải tự động mang tới bác thợ máy để chỉnh trang tune up. Cơ thể con người bằng xương bằng thịt chắc là cũng cần sự định kỳ chăm sóc như vậy.

Mục đích là để tìm ra những bệnh có thể chữa được mà triệu chứng chưa lộ diện và điều chỉnh những yếu tố nguy hiểm có thể gây ra bệnh. Đồng thời cũng để bác sĩ hiểu rõ tình trạng sức khỏe chung của mình.

Bao lâu khám tổng quát một lần. Tùy theo tuổi và điều kiện sức khỏe của mỗi người. Sau đây là đề nghị lịch trình cho những người không có triệu chứng bệnh: Từ 18-24 tuổi thì cứ mỗi 5 năm; sau 30 tuổi thì mỗi 3 năm; tuổi 40-60 thì cách năm khám một lần; ngoài 60 tuổi thì nên khám tổng quát hàng năm. Có nhiều ý kiến cho rằng khám hàng năm cho mọi người cũng tốt thôi.

Cần sửa soạn gì trước khi đi khám. Ghi những điều gì mà mình muốn hỏi bác sĩ, những khó khăn triệu chứng bệnh trạng, thuốc men đang uống. Giả dụ là mình bị đau bụng thì ghi rõ đau bao lâu, lúc nào thì đau, đau kéo dài lâu mau, đau có di chuyển từ chỗ này sang chỗ khác, làm gì để bớt đau, có yếu tố nào làm đau tăng lên….Vì nhiều khi gặp thầy thuốc, quá xúc động lại quên đi vài điều.

Bác sĩ sẽ làm gì. Bác sĩ sẽ hỏi tình trạng sức khỏe, bệnh cũ, bệnh mới, quá trình giải phẫu, tai nạn đã có, thói quen tốt xấu trong đời sống, bệnh tình của thân nhân trực hệ, thuốc đang uống, dị ứng với thuốc hoặc môi sinh…
Sau đó là phần khám tổng quát toàn cơ thể. Sự khám này được thực hiện một cách hết sức chuyên môn, đầy nhân tính và tôn trọng người bệnh. Chiều cao, sức nặng, huyết áp, nhịp tim được ghi nhận.
Cũng như Đông Y, bác sĩ sẽ áp dụng phương thức Vọng,Văn,Vấn, Thiết để chẩn bệnh. Nghe nhịp tim, phổi, nắn bụng, nhìn mắt, khám tai, cuống họng, miệng. Đây là một cuộc khám xét từ đầu tới chân, không sót một cơ quan, địa điểm nào. Ở nữ giới, còn khám ngực, tử cung; nam giới, khám nhiếp tuyến. Rồi sẽ có việc thử máu, nước tiểu, và nếu cần, chụp hình quang tuyến phổi.

Phần thảo luận. Sau khi có đủ các dữ kiện về tình trạng sức khỏe của người bệnh, bác sĩ sẽ cho ta biết kết quả, rồi cho toa thuốc. Đây là lúc ta cần hỏi bác sĩ tất cả những thắc mắc về bệnh trạng của mình, kết quả thử nghiệm, có phải uống thuốc không, uống trong thời gian bao lâu, phản ứng thuốc, có cách chữa nào khác ngoài dược phẩm, bao giờ phải trở lại để tái khám. Người được coi như lương y tốt là người bỏ nhiều thì giờ cắt nghĩa tường tận cho bệnh nhân và trả lời những câu hỏi một cách vui vẻ, cởi mở.

Cũng trong dịp khám tổng quát này, ta nên hỏi bác sĩ về chủng ngừa các bệnh xem có cập nhật không. Như là viêm gan A, B, phong đòn gánh, yết hầu, sưng phổi. Và nhớ chích ngừa Cúm mỗi cuối năm. Việc khám tổng quát chỉ giản dị có vậy nhưng mang lại cho ta rất nhiều lợi ích, nhất là tránh được những bệnh trầm kha.

Tại sao 90 phút lại là “khuôn vàng thước ngọc” cho một bộ phim?

Không ai đặt ra quy định bắt buộc nhưng đa số các phim vẫn “bảo nhau” nằm trong giới hạn thời lượng nhất định. 

90 phút được coi là thời gian chuẩn của một bộ phim điện ảnh, với những lí thuyết mở rộng và hiện đại hơn, 90-120 phút được coi là thời gian vàng cho một tác phẩm màn bạc. So với những bộ phim đầu tiên được trình chiếu với dung lượng chỉ vài phút đến vài chục phút, con số 90 phút là kết quả của cả một quá trình phát triển.

Các nhà làm phim không thể làm một bộ phim quá ngắn để chiếu rạp, bởi khán giả sẽ không muốn mất thời gian lái xe đến 30 phút, xếp hàng, mua vé chỉ để xem một bộ phim 30 hay 60 phút. Với công nghệ càng ngày càng phát triển, nhu cầu đối với một bộ phim tăng cao, các nhà làm phim cũng khó lòng phô diễn hết các kĩ thuật, kĩ xảo trong cả hình ảnh lẫn cách kể chuyện để làm vừa lòng người xem chỉ trong nửa tiếng, một tiếng.

Ngoài ra khi điện ảnh phát triển, các hệ thống giải thưởng trở nên phổ biến và uy tín thì cũng có những quy định riêng để trao giải. Ví dụ ban tổ chức không thể trao giải Diễn viên xuất sắc nhất cho một diễn viên chỉ xuất hiện trong bộ phim dung lượng 30 phút, bởi thế phim phải đạt một độ dài thích hợp. 

Người ta cũng không thể làm một bộ phim quá dài bởi liên quan tới vấn đề chi phí. Nhất là trước kia khi mọi bộ phim được quay bằng phim nhựa với chi phí cực kỳ đắt. Hơn nữa, nếu bộ phim quá dài, việc sắp xếp một buổi xem phim cũng sẽ trở nên khó khăn, nhất là với những người vốn bận rộn. Đa số khán giả tới rạp với mục đích thư giãn, việc phải tập trung theo dõi màn hình trong thời gian dài sẽ gây phản tác dụng, khiến họ mệt mỏi.

Đăng bởi: THPT Văn Hiến

Chuyên mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button