Địa LýLớp 12

Lý thuyết Địa lí 12 Bài 33. Vấn đề chuyển dịch cơ cấu kinh tế theo ngành ở Đồng bằng sông Hồng | Phần Lý Thuyết

Lý thuyết Địa lí 12 Bài 33. Vấn đề chuyển dịch cơ cấu kinh tế theo ngành ở Đồng bằng sông Hồng

1. Các thế mạnh chủ yếu của vùng

– Gồm 10 tỉnh, thành phố: Vĩnh Phúc, Bắc Ninh, Hải Dương, Hưng Yên, Hà Nam, Nam Định, Thái Bình, Ninh Bình, thành phố Hà Nội và Hải Phòng.

– Diện tích gần 15 nghìn km2 (chiếm 4,5% diện tích toàn quốc) và số dân (năm 2006) 18,2 triệu người (chiếm 21,6% dân số cả nước).

Bạn đang xem: Lý thuyết Địa lí 12 Bài 33. Vấn đề chuyển dịch cơ cấu kinh tế theo ngành ở Đồng bằng sông Hồng | Phần Lý Thuyết

– Vị trí địa lí: Nằm trong vùng kinh tế trọng điểm, giáp các vùng Trung du miền núi Bắc Bộ, Bắc Trung Bộ và giáp Biển Đông.

– Tài nguyên thiên nhiên:

+ Đất nông nghiệp: 51,2% diện tích đồng bằng, trong đó đất phù sa màu mỡ 70%, thuận lợi cho phát triển nông nghiệp.

+ Tài nguyên nước: phong phú (nước mặt, nước dưới đất, nước nóng, nước khoáng).

+ Biển: có khả năng phát triển cảng biển, du lịch, thủy hải sản.

+ Khoáng sản: đá vôi, sét, cao lanh; ngoài ra còn có than nâu và tiềm năng về khí đốt.

– Điều kiện kinh tế – xã hội:

+ Dân cư, lao động: nguồn lao động dồi dào có kinh nghiệm sản xuất phong phú.

+ Cơ sở hạ tầng: mạng lưới giao thông phát triển mạnh, khả năng cung cấp điện, nước được đảm bảo.

+ Cơ sở vật chất – kĩ thuật: tương đối tốt, phục vụ sản xuất và đời sống.

+ Các thế mạnh khác: thị trường rộng, có lịch sử khai thác lãnh thổ lâu đời.

2. Các hạn chế chủ yếu của vùng

– Có số dân đông nhất cả nước. Mật độ dân số cao 1225 người/km2, gấp 4,8 lần mật độ trung bình của cả nước (2006), gây khó khăn cho giải quyết việc làm.

– Chịu ảnh hưởng của thiên tai như bão, lũ lụt, hạn hán… Một số loại tài nguyên (đất, nước trên mặt…) bị suy thoái. Là vùng thiếu nguyên liệu cho việc phát triển công nghiệp; phần lớn nguyên liệu phải đưa từ vùng khác đến.

– Việc chuyển dịch cơ cấu kinh tế còn chậm, chưa phát huy thế mạnh của vùng.

3. Chuyển dịch cơ cấu kinh tế theo ngành và các định hướng chính

a) Thực trạng

– Từ năm 1986 đến năm 2005, tỉ trọng giá trị sản xuất của nông – lâm – ngư nghiệp giảm, công nghiệp – xây dựng tăng, dịch vụ có nhiều biến chuyển.

– Cơ cấu kinh tế theo ngành đã có sự chuyển dịch theo chiều hướng tích cực; tuy nhiên, còn chậm.

b) Các định hướng chính

– Xu hướng chính: tiếp tục giảm tỉ trọng khu vực I (nông – lâm – ngư nghiệp); tăng tỉ trọng khu vực II (công nghiệp – xây dựng) và khu vực III (dịch vụ) trên cơ sở đảm bảo tăng trưởng kinh tế với tốc độ nhanh, hiệu quả cao gắn với việc giải quyết các vấn đề xã hội và môi trường.

– Chuyển dịch cơ cấu kinh tế trong nội bộ từng ngành: phát triển và hiện đại hóa công nghiệp chế biến, các ngành công nghiệp khác và dịch vụ gắn với phát triển nền nông nghiệp hàng hóa.

+ Khu vực I: giảm tỉ trọng ngành trồng trọt, tăng tỉ trọng ngành chăn nuôi và thủy sản. Trong ngành trồng trọt, giảm tỉ trọng cây lương thực và tăng tỉ trọng cây công nghiệp, cây thực phẩm, cây ăn quả.

+ Khu vực II: hình thành các ngành công nghiệp trọng điểm (chế biến lương thực – thực phẩm, ngành dệt – may và da giày, ngành sản xuất vật liệu xây dựng, ngành cơ khí – kĩ thuật điện – điện tử).

+ Khu vực III: phát triển du lịch và các dịch vụ khác như tài chính, ngân hàng, giáo dục – đào tạo…

Xem thêm Giải Địa 12: Bài 33. Vấn đề chuyển dịch cơ cấu kinh tế theo ngành ở Đồng bằng sông Hồng

Đăng bởi: THPT Văn Hiến

Chuyên mục: Lớp 12, Địa Lý 12

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button