Lớp 11Ngữ Văn

Soạn bài Nhớ đồng ngắn gọn nhất – Soạn văn 11

Mời các bạn đón đọc bản Soạn bài Nhớ đồng ngắn nhất, đây là phiên bản soạn văn 11 ngắn nhất được các thầy cô TOPLOIGIAI biên soạn với mục đích cô đọng kiến thức, giúp cho các bạn học sinh tiếp cận tác phẩm một cách dễ dàng.

Khái quát tác phẩm Nhớ đồng

Soạn bài Nhớ đồng

Câu 1 

Tiếng hò là âm thanh quen thuộc của làng quê Việt Nam, chính vì thế, nó gợi cho nhà thơ nhớ về quê hương.

Tiếng hò vang lên nhiều lần nó gợi tả một không gian vắng lặng, thời gian như dừng lại ở nơi đồng quê lúc ban trưa. Nó gợi lên sự trống trải, yên lặng, khắc sâu vào nỗi cô đơn, xa cách của nhân vật trữ tình hiện đang ngồi trong tù.

Bạn đang xem: Soạn bài Nhớ đồng ngắn gọn nhất – Soạn văn 11

Tiếng hò là âm thanh đại diện cho quê hương. Nó gợi nỗi nhớ quê hương, gợi về cái khắc khoải, da diết, khắc sâu sự hoang vắng, tách biệt với thế giới bên ngoài.  Nó trở thành điểm tựa của nhà thơ, nhắc nhở nhà thơ về quê hương đất nước đang đón đợi.

Sự lặp đi lặp lại của tiếng hò như nhấn mạnh về sự cô đơn, nỗi nhớ quê hương da diết nồng đậm.

Câu 2 

Bài thơ sử dụng khá nhiều phép điệp, đặc biệt là điệp cấu trúc: “gì sâu bằng…” Tác giả đã chuyển đổi cảm xúc, khiên những thứ vô hình không đo lường được như nỗi nhớ, trở thành những thứ hữu hình, đo được bằng độ sâu.

Điệp từ đâu thể hiện sự mất phương hướng, nó cũng khiến câu thơ như trở thành một câu hỏi tu từ, khơi gợi lại những ký ức về những điều đã gắn bó máu thịt với bản thân.

Điệp từ được sử dụng như khắc sâu vào nỗi nhớ của nhà thơ, nó khẳng định sự im lặng, hiu quạnh nơi ngục giam, tất cả những gì nhà thơ có thể làm là cảm nhận những thứ xung quanh, nhớ về những điều thân thuộc bằng chính các giác quan của mình.

Câu 3

Nỗi nhớ được gợi lên từ những điều thân thuộc nhất, và nhà thơ cũng chỉ nhớ về những gì thân quen nhất đối với bản thân mình như cồn rơm, ruộng tre, xóm làng, nương bãi,… Những điều thân thuộc ấy nhưng lại có sức khơi gợi to lớn, kéo nhà thơ chìm vào trong những hồi ức thân quen.

Nỗi nhớ được miêu tả ở đây là một nỗi nhớ sâu đậm, nó hiện nên giữa không gian u uất, buồn tỉu, hiu quạnh nơi ngục tối. Nỗi nhớ ấy sáng lên, như một ngọn đèn soi sáng tâm hồn nhà thơ. Qua đây người đọc có thể cảm nhận được một tình yêu âm thầm mà da diết dành cho quê hương, đất nước.

Câu 4 

Đoạn thơ thể hiện khát khao tự do mãnh liệt. Từ tiếng hò và nỗi niềm nhớ quê hương đất nước, nhà thơ đã tìm được lý tưởng của bản thân và khao khát thực hiện nó. Khát khao ấy thể hiện qua tình yêu bình dị, thắm thiết với quê hương, đất nước.

Câu 5

Tâm trạng của nhà thơ có sự vận động rõ rệt, đi từ sự gợi mở là tiếng hò quê hương, nhớ lại từng cảnh vật, bản thân mình, đi từ quá khứ đến hiện đại và xác định được đâu là lý tưởng của mình.

Mạch tâm trạng phát triển theo chiều hướng tự nhiên nhưng cũng rất hợp logic. Ta có thể thấy được từ cái cô đơn trống trải, nỗi niềm nhớ quê là bùng lên tình yêu và khát vọng hành động mãnh liệt của người chiến sĩ.

Các bài viết liên quan khác:

Đăng bởi: THPT Văn Hiến

Chuyên mục: Lớp 11, Ngữ Văn 11

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button