Lớp 11Ngữ Văn

Thuyền ai đậu bến sông trăng đó có chở trăng về kịp tối nay | Ngữ Văn 11

Câu hỏi:                                                     

Thuyền ai đậu bến sông trăng đó

Có chở trăng về kịp tối nay ?

Bạn đang xem: Thuyền ai đậu bến sông trăng đó có chở trăng về kịp tối nay | Ngữ Văn 11

Nghệ thuật được sử dụng trong hai câu thơ trên: 

A. Câu hỏi tu từ

B. Điệp từ

C. Nhân hóa

D. So sánh

Lời giải:

Đáp án đúng: A – Câu hỏi tu từ

Giải thích: 

– “Sông trăng” là hình ánh sáng tạo thẩm mĩ độc đáo, mới mẻ của Hàn Mặc Tử, một dòng sông lấp lánh đầy ánh trăng. 

– Trong ca dao và thơ văn xưa nay, “thuyền” và “bến”, “trăng” là những hình ảnh ẩn dụ biểu tượng cho người con trai, người con gái trong tình yêu. 

– Câu hỏi tu từ kết hợp với đại từ phiếm chỉ “ai” gợi sự mơ hồ bất định, tâm trạng lo âu, khắc khoải, trăn trở của tác giả.

 => Thuyền chở trăng là thuyền chở tình yêu, hạnh phúc của thi nhân. Bến trăng là bến bờ hạnh phúc. Liệu con thuyền tình yêu có vượt thời gian để “kịp” cập bến bờ hạnh phúc hay không? Câu hỏi chất chứa bao niềm khắc khoải, sự chờ đợi mỏi mòn tình yêu, hạnh phúc của thi nhân, ẩn trong đó là sự hồ nghi, thất vọng.

Kiến thức mở rộng:

Cảm nhận của em về hai câu thơ sau của Hàn Mặc Tử “Thuyền ai đậu bến sông trăng đó/Có chở trăng về kịp tối nay?

Đây thôn Vĩ Dạ chính là những tiếng hát trong trẻo, tươi tắn và tinh khôi nhất của hồn thơ Hàn Mặc Tử. Những lời thơ Đây thôn Vĩ Dạ gửi gắm biết bao yêu thương, gửi gắm biết bao nhớ mong hoài vọng, gửi gắm biết bao khát vọng nồng nàn và cháy bỏng đến vô bờ:

                                                    Thuyền ai đậu bến sông trăng đó

                                                    Có chở trăng về kịp tối nay ?

            “Thuyền ai đậu bến sông trăng đó” – đây thực sự là câu thơ viết về trăng hay nhất, một câu thơ chưa từng có trong lịch sử thơ ca lãng mạn Việt Nam. “Thuyền trăng, bên trăng, sông trăng, ánh trăng” lai láng chan hoà phủ khắp không gian, dát vàng lấp lánh lên vạn vật. Từ xa xưa, trăng luôn là “vú mộng muôn đời của thi sĩ”, trăng đã là nguồn cảm hứng dạt dào bất tận tuôn trào. Nhưng đối với Hàn Mặc Tử, dường như trăng còn mang một ý nghĩa đặc biệt, trăng còn là biểu tượng của cái đẹp, của tình yêu và hạnh phúc. Thế giới ánh trăng huyền ảo kia phải chăng chính là thế giới của cái đẹp rực rỡ lung linh, thế giới của sức sống mãnh liệt căng tràn, thế giới của cuộc sống ngoài kia đang vẫy gọi nhà thơ:

                                                    Có chở trăng về kịp tối nay?

            Câu thơ là một tiếng gọi thiết tha cháy bỏng: gọi trăng, gọi ánh sáng, gọi cuộc đời, gọi cuộc sống và cái đẹp thanh cao… Câu thơ như một ngọn lửa cháy sáng thắp lên một niềm khát sống mạnh mẽ đầy ước mơ, đầy hoài vọng. Câu thơ ấy phải chăng đã trở thành một câu hỏi xuyên suốt đến ngàn đời, một khát vọng vang mãi đến ngàn đời của Hàn Mặc Tử, khát vọng được giao hoà. Từ “kịp” bộc lộ nỗi băn khoăn day dứt trong sâu thẳm tâm hồn nhà thơ, nhà thơ gọi thiết tha đến thế, nhà thơ kiếm tìm mong mỏi và đợi chờ đến thế, nhưng liệu có được đáp lại chăng? Câu thơ , câu hỏi thể hiện cái tôi cô đơn bé nhỏ lạc lõng bơ vơ của nhà thơ giữa cuộc đời rộng lớn, cứ như đang xoáy sâu, xoáy mãi vào trái tim người đọc, đầy nhức nhối, đầy khắc khoải xót xa. Nhà thơ đang ở trong này, đang bị giam cầm giữa bốn bức tường phòng bệnh lạnh lẽo. Trong khi thế giới ngoài kia đang rạo rực, đang tươi non, tràn trề sức sống nồng nàn. Nhà thơ đã hướng tất cả tâm hồn mình về phía thế giới ngoài kia mà kêu, mà gọi, mà khát khao, mà mong ước đến mỏi mòn cháy bông, để rồi lại hẫng hụt, để rồi xót xa quay về với những vần thơ đầy bế tắc khổ đau. Mỗi lời mỗi tiếng thơ đều thấm đượm biết bao cảm xúc, biết bao trăn trở, day dứt, suy tư, thực sự làm rung động trái tim người đọc đến muôn đời.

Đăng bởi: THPT Văn Hiến

Chuyên mục: Lớp 11, Ngữ Văn 11

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button