Lớp 12Ngữ Văn

Viết lời yêu thương của em gửi đến thầy cô và những người làm việc ở trường

Tham khảo các bài văn mẫu Viết lời yêu thương của em gửi đến thầy cô và những người làm việc ở trường. Các bài văn mẫu dưới đây sẽ giúp các bạn hiểu rõ hơn về thứ tình cảm thiêng liêng, cao cả ấy, hãy cùng tham khảo nhé!

Viết lời yêu thương với những người làm việc ở trường – Cô lao công

Các bạn có biết ai là người đã làm cho bầu không khí ở trường học trở nên trong lành hơn, lớp học sạch sẽ hơn và bàn ghế được kê gọn gàng hơn không? Đó chính là bác lao công đấy. Công việc của bác tuy thầm lặng nhưng lại có ý nghĩa vô cùng to lớn đối với môi trường học của chúng ta. Đối với tôi, bác chính là người hùng.

Bác lao công ở trường tôi có tên là Lan, năm nay bác đã ngoài 50 tuổi. Dáng người bác tuy nhỏ bé nhưng bác là một người khá nhanh nhẹn. Tóc bác đã bạc trắng và được búi lên gọn gàng. Bác có khuôn mặt trái xoan rất phúc hậu, trông bác giống như người bà bước ra từ những câu chuyện cổ tích vậy. Đôi mắt của bác Lan lúc nào cũng trìu mến, chan chứa tình yêu thương. Không chỉ thế, giọng nói của bác dịu dàng, đặc biệt bác có nụ cười rất ấm áp. Mỗi khi tiếp xúc với bác, tôi đều cảm thấy bác thật gần gũi và thân thuộc.

Bạn đang xem: Viết lời yêu thương của em gửi đến thầy cô và những người làm việc ở trường

Bác làm công việc lao công này cũng đã được khoảng mười năm rồi. Tuy vất vả nhưng đó cũng là công việc mang lại niềm vui cho bác. Là một người rất quý mến trẻ em nên bác luôn coi chúng tôi như những đứa cháu của mình. Công việc lao công ấy thường bắt đầu từ lúc 5 giờ sáng và kết thúc lúc 6 giờ tối. Mỗi buổi sáng bác thường dậy từ rất sớm để quét dọn sân trường, nhà để xe của giáo viên, học sinh, khu vệ sinh chung của trường và thu rác ở sân học thể dục để chúng tôi có một không gian thoáng đãng, sạch sẽ trước khi bắt đầu buổi học. Khi chúng tôi kết thúc buổi học cũng là lúc bác đi dọn dẹp lớp học, kê lại bàn ghế cho ngay ngắn để hôm sau chúng tôi đã có một lớp học gọn gàng, sạch đẹp. Bất cứ khi nào bắt gặp mẩu giấy vụn hay chiếc lá rơi ở sân trường bác Lan đều nhặt chúng để vào thùng rác. Bác nói rằng đó là nhiệm vụ và cũng là trách nhiệm của bác vì trường học xanh – sạch – đẹp thì học sinh mới có môi trường tốt để học tập và rèn luyện. Ngoài ra, bác còn đảm nhiệm cả việc tưới nước cho các bồn hoa trong trường. Những loài hoa lan, hoa huệ, hoa mười giờ lúc nào cũng tươi tốt khoe sắc thắm là nhờ có bàn tay chăm sóc của bác. Đôi bàn tay ấy đã trở nên chai sần theo năm tháng vì các công việc cứ nối tiếp nhau từ ngày này sang ngày khác, năm này qua năm khác nhưng chưa một lần bác Lan nghĩ đến chuyện từ bỏ nó. Bác tâm sự rằng được góp một chút sức lực nhỏ bé vào sự phát triển của nhà trường là vinh dự của bác nên bác luôn muốn gắn bó với công việc ấy.

Không chỉ được các cán bộ, giáo viên trong trường quý mến mà bác Lan còn được các học sinh tôn trọng. Bác là người vô cùng tốt bụng. Có một kỉ niệm về bác làm tôi nhớ mãi. Đó là hôm tôi đi học về muộn do ở lại tập văn nghệ, đang đi trên đường thì xe đạp của tôi bị tuột xích, trong lúc tôi đang lo lắng, loay hoay không biết làm thế nào thì bỗng vang lên giọng nói trầm ấm của bác. Bác đã không ngại việc đôi tay dính đầy dầu xe để lắp lại chiếc xích cho tôi. Tôi cảm ơn bác và mời bác về nhà mình chơi nhưng bác hẹn khi khác vì lúc đó bác đang có việc bận. Sau sự việc đó, tôi càng thêm tôn trọng và quý mến bác hơn. Chính bác đã giúp tôi rút ra được bài học quý giá rằng không phải chỉ có những nghề nghiệp danh giá mới được ngưỡng mộ mà ngay cả những công việc bình dị, đời thường cũng rất đáng được trân trọng. Và cũng chính bác đã khơi dậy trong tôi lòng biết ơn đối với những con người hi sinh sức mình một cách âm thầm, lặng lẽ.

Tôi mong rằng bác sẽ có thật nhiều sức khỏe và niềm vui để gắn bó với công việc và gắn bó với các thế hệ học sinh chúng tôi. Các bạn hãy chia sẻ về người hùng của mình cho tôi biết với nhé!

Viết lời yêu thương với những người làm việc ở trường – Cảm nghĩ về thầy cô 

“Thầy là gương đời hy vọng

Soi đường cho chúng con đi

Rọi xa ấm ngàn tia nắng

Lung linh tỏa sáng diệu kỳ”

Mỗi người thầy như một đoá hoa rạng rỡ và sáng tươi nhất. Em luôn kính yêu và trân trọng sự hy sinh và tận tâm của những người giáo viên. Có một người thầy để lại ấn tượng sâu đậm trong tim em đó là thầy An- người giáo viên chủ nhiệm năm lớp 5.

Thầy có vóc người cao gầy, đã vào tuổi tứ tuần nên những nếp nhăn trên trán thầy ngày một hằn rõ. Đôi mắt hiền từ cùng nụ cười đầy ấm áp của thầy luôn khiến mình cảm thấy vô cùng gần gũi. Giọng nói của thầy thật truyền cảm, những lần thầy đọc thơ luôn thu hút và hấp dẫn chúng mình, giọng nói ấy có lẽ là điều ấm áp từ thầy mà em chẳng thể nào quên. Mỗi ngày đến lớp, thầy luôn gọn gàng trong những chiếc sơ mi sáng màu cùng quần âu lịch sự. Chúng em hay bảo nhau rằng, thầy là con trai mà có gì thẫm mỹ rất tốt, chọn bộ đồ nào cũng rất đẹp, giản dị mà đứng đắn.

Nếu có ai hỏi về tính cách thầy thì em sẽ không ngần ngại mà trả lời rằng thầy rất tốt bụng. Nhớ những lần tớ thiếu cái bút, cuốn tập thầy đều trích đồng lương ít ỏi ấy để mua tặng, em không có tiền mua thuốc cho mẹ thầy cũng chẳng đắn đo mà chở em tới hiệu thuốc mua để biếu mẹ. Điều đó, với em là cả một tấm lòng lớn mà không phải ai cũng có thể làm được. Bởi vậy mà trong ánh mắt lũ học trò chúng em, thầy luôn tuyệt vời và hoàn hảo nhất. Với em thầy như một người cha thứ hai của mình vậy.

Với thầy An, em luôn kính yêu thầy và dành cho thâỳ những tình cảm trân trọng nhất. Một người thầy chẳng giàu có, thậm chí còn những khó khăn khi phải lo cho gia đình, con cái, nhưng vẫn chẳng bao giờ từ chối sự giúp đỡ một ai. Một người thầy mà dẫu học sinh có những lỗi lầm, thiếu sót thầy không trách mắng mà uốn nắn chúng em bằng sự bao dung, vị tha của mình. Một người thầy luôn bảo ban, dành cho chúng em những lời khuyên quý giá trong cuộc sống này. Thật may mắn biết bao khi mình được học và được là học sinh của thầy.

Ngày gặp lại thầy trong lễ nhà giáo vừa rồi, em càng thương thầy hơn. Thời gian đã vô tình lấy đi nhiều thứ trên gương mặt thầy nhưng vẻ điềm tĩnh cùng trái tim ấm áp nơi thầy vẫn còn đó. Em biết rằng những lo toan cuộc sống cùng những cô cậu học trò nghịch ngợm có khi khiến thầy mệt mỏi nhưng sau cùng thầy vẫn ở đó, bao dung và thương những cô, cậu trò nhỏ vô ngần.

“Chúng con mai dù khôn lớn

Với thầy như vẫn trẻ thơ

Không quên những lần lầm lỗi

Khắc ghi bao phút dại khờ”

Thầy ơi, mai này dẫu có sao đi nữa, dẫu khoảng cách có xa xôi chừng nào còn vẫn luôn nhớ về thầy. Người thầy năm xưa đã dìu dắt con qua những bước khó khăn trong đời.

Viết lời yêu thương với những người làm việc ở trường – Bức thư gửi thầy cô giáo

Cô H. yêu dấu của con,

Hôm nay là ngày 20/11, là một ngày thật đặc biệt bởi nó là một dịp cho những đứa học trò vốn chẳng mấy khi tâm sự như con có thể nói lên tình cảm của mình mà không bị cho là ‘sến’.

Còn nhớ những ngày đầu khi cô mới nhận lớp, lớp chúng con đã khiến cô nhiều lần buồn lòng vì không tập trung trong giờ học. Khi ấy, những đứa học ban Tự nhiên như chúng con chưa hiểu được những sâu lắng của môn Văn, càng chưa hiểu sự tâm huyết của cô dành cho môn học và cho những đứa học trò tụi con nhiều đến nhường nào.

Thế rồi từng giờ học trôi qua, càng ngày, tụi con càng cảm thấy gắn bó hơn với Văn, với những giờ giảng của cô. Cô không chỉ dạy cho chúng con cách viết một bài văn hay, cô còn dạy cho con về cuộc sống qua những câu chuyện cô chia sẻ.

Những ‘Người lái đò sông Đà’ chẳng còn lạ lẫm khô khan qua lời giảng của cô cùng những câu chuyện đầy màu sắc về nhà văn Nguyễn Tuân. Cô khiến tụi con tham gia vào những buổi bàn luận về bài thơ ‘Sóng’ sau khi được nghe về câu chuyện tình lãng mạn của nhà thơ Xuân Quỳnh và Lưu Quang Vũ… Tụi con đều cảm thấy mình thật may mắn vì được học một cô giáo dạy Văn đầy tâm huyết, được biết thêm về một thế giới văn học đầy màu sắc mà trước giờ tụi con chưa từng nghĩ mình sẽ hứng thú, say mê đến thế.

Ngày 20/11 này, cô cho tụi con được nói lời ‘xin lỗi’ và ‘cảm ơn’ cô, cô nhé!

Viết lời yêu thương với những người làm việc ở trường – Thư gửi cô ngày tri ân

Thời gian thấm thoát trôi… Mới ngày nào chúng con còn bỡ ngỡ đứng nép ở cổng trường, giờ đây chúng con đã sắp phải xa trường, xa cô. Dẫu biết gặp mặt rồi sẽ có ngày chia li, nhưng lời chia tay sao mà khó nói quá cô ơi. Những lời dạy bảo của cô như đang ùa về khi con viết lá thư tri ân này.

Cô ơi !

Cô không phải người nông dân một nắng hai sương làm ra hạt thóc, nhưng cô dạy con biết quý bát cơm chan chứa mồ hôi. Cô không phải người công nhân kĩ sư kiến thiết mọi nơi, nhưng cô xây cho đời một tương lai phía trước.

Cha mẹ là người cho con cuộc sống, bạn bè là những chỗ dựa niềm tin, thử thách rồi những thất bại đã cho con trưởng thành hơn thì chính cô là người dạy con vượt qua khó khăn vấp ngã trên đường đời.

Chính cô là người nâng niu, uốn nắn cho con từng lời ăn tiếng nói, từng cử chỉ dáng đi. Con lớn dần trong vòng tay yêu thương của cô mà không hay rằng ba năm học đã sắp kết thúc. Con sắp phải xa cô thật rồi sao? Con chỉ muốn mãi là cô trò nhỏ được cắp sách vở đến trường, ngày ngày được nghe cô giảng bài.

Viết lời yêu thương của em gửi đến thầy cô và những người làm việc ở trường (ảnh 2)

Nhưng con phải đi để còn nhường chỗ cho thế hệ các em học sinh mới. Đây cũng là lúc con vận dụng những bài học về cuộc đời của cô ở ngôi trường khác, to lớn hơn trường mình.

Con nhớ lắm cô ơi, cái ngày được nhận thông báo trúng tuyển vào trường THPT Gang Thép và cái ngày đầu tiên đi học. Trường lớp trong mắt con còn rất lạ lẫm.

Với tính nhút nhát, con chẳng dám bắt chuyện với ai, chỉ trả lời khi được hỏi nhưng cô đã đến bên hỏi han con. Qua cử chỉ ấy, con thấy mình được quan tâm. Đó là kỉ niệm con không thể quên.

Thời gian cứ lặng lẽ trôi…Những chú ve bắt đầu kêu râm ran báo hiệu một mùa hè tới. Giờ chia tay đã đến viết những dòng này con không mong được đọc trước toàn trường vì lời văn của con vẫn chưa hay nhưng con viết để tri ân ghi nhớ công ơn cô thầy những người cha mẹ thứ hai đã dạy dỗ chúng con rèn luyện thành người.

Con xin được gửi lời cảm ơn, tri ân chân thành nhất đến cô giáo chủ nhiệm – Cô Vũ Thị Thanh Mai. Cô luôn là người mẹ tâm lí nhất của chúng con. Ngoài những giờ học tập mệt mỏi trên lớp, cô còn hay tổ chức nhiều hoạt động vui giải trí cho chúng con. Cách giảng dạy của cô không bị khô khan vì có thêm những mẩu chuyện vui. Dù mệt nhưng cô vẫn nhiệt tình trong từng tiết dạy.

Khá nhiều lớp trong khối ghen tị với chúng con vì được cô giáo tâm lí chủ nhiệm và đó là một may mắn của chúng con. Nhờ có cô mà tập thể 12A3 chúng con được đoàn kết, biết quý trọng nhau hơn. Trong suốt thời gian qua, nhiều khi chúng con làm cô phải buồn lòng và thất vọng.

Giờ nghĩ lại, chúng con thấy mình còn hành động quá bồng bột, chưa ý thức được hết mọi việc mình làm. Chúng con biết thế là sai. Chúng con thật lòng xin lỗi cô.

Cảm ơn cô đã tận tâm hết mình vì chúng con và cho chúng con những năm tháng tuyệt vời. Cảm ơn cô đã cho chúng con những kỉ niệm vui buồn, những hồi ức đẹp nhất của thời học sinh.

Sau này ra trường rồi, không có cô thầy, bố mẹ bên cạnh, chúng con sẽ phải tự đối mặt với không ít chông gai phía trước. Nhưng chúng con sẽ cố gắng phấn đấu hết mình để vượt qua những thử thách ấy bằng những kiến thức thầy cô, cha mẹ đã truyền đạt cho mình.

Giờ đây trước mắt chúng con là hai kì thi quan trọng đang chờ đợi: Tốt nghiệp và Đại học. Chúng con sẽ cố gắng chuẩn bị thật tốt cho hai kì thi ấy để không phụ lòng mong mỏi của thầy cô, cha mẹ. Sắp phải xa trường rồi, con không biết nói gì hơn….Con chúc cô luôn mạnh khỏe và công tác tốt. Mãi nhớ về cô.

=> Đây chính là một bức thư được viết bởi lớp 12A3 trường Trung học Phổ thông Giang Thép gửi đến cô giáo viên chủ nhiệm của mình là cô Vũ Thị Thanh Mai. Chắc chắn khi bạn đọc bài viết này, bạn sẽ tràn ngập cảm xúc, muốn được ngồi bên cạnh thầy cô lúc này.

—/—

Như vậy THPT Ninh Châu đã trình bày xong bài văn mẫu cảm nhận tình cảm yêu thương của em gửi đến thầy cô và những người làm việc ở trường. Hy vọng sẽ giúp ích các em trong quá trình làm bài. Chúc các em học tốt môn Văn!

Đăng bởi: THPT Văn Hiến

Chuyên mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button